CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 14

 Chương 41: Hoàng đế lười tức giận.
Đúng rồi, Nhiễm Sương công tử y thuật cao minh như thế, liệu có thể giải Tiêu hồn tán trên người nàng?
Chỉ cần giải độc Tiêu hồn tán, nàng sẽ không phải sợ hắc y soái ca kia nữa.
Cổ Lạc Nhi bắt đầu kích động.
Vội hỏi: "Thu Diệp sơn trang ở đâu? Cách nơi này xa không? Tìm Nhiễm Sương công tử chữa bệnh, cần bao nhiêu chẩn phí?"
Mọi người nghe xong lời này, lại nhao nhao cười gượng.
"Nhiễm Sương công tử cứu người, là không chẩn phí ."
Cổ Lạc Nhi hai mắt sáng ngời, oa, cứu người còn không thu chẩn phí, thật là một lương y hiếm thấy.
Nhưng lời kế tiếp của mọi người làm cho tâm tình của nàng đang tung tăng như chim sẻ lập tức lại rớt xuống dưới.
"Nhiễm Sương công tử tuy không thu chẩn phí, nhưng là hắn lại không dễ dàng đồng ý cứu người."
"Tính tình của hắn thập phần quái đản, nơi hắn ở cũng thập phần quái đản."
"Đúng vậy a, Thu Diệp sơn trang sở dĩ gọi Thu Diệp sơn trang, cũng bởi vì chung quanh sơn trang lá cây quanh năm như lá thu, ánh lên sắc Kim hoàng."
"Thu Diệp sơn trang cách đây rất xa, hơn nữa phải đi qua một lối đi mật mới có thể đến được sơn trang. Người thường cho dù đến vùng lân cận cũng vô pháp tìm được sơn trang."
Cổ Lạc Nhi bắt đầu bi thương thở dài một tiếng.
Nàng chỉ có một tháng.
Sau một tháng, Tiêu hồn tán sẽ phát tác.
Thời gian một tháng này, cho dù nàng có thể đến vùng lân cận Thu Diệp sơn trang, cũng không chắc chắn có thể đi vào đó được.
Cho dù vào được, cũng không chắc chắn có thể khiến cho Nhiễm Sương công tử giải độc.
Cổ Lạc Nhi le lói một tia hi vọng cuối cùng hỏi: "Ai có thể tìm được Thu Diệp sơn trang ? Rốt cuộc dạng người như thế nào Nhiễm Sương công tử mới bằng lòng cứu?"
Đám tiểu thái giám đều lắc đầu.
"Những chuyện này trên giang hồ, chúng ta nào biết a."
"Chính là, nếu ngay cả chúng ta đều biết đường tới Thu Diệp sơn trang, Thu Diệp sơn trang còn có thể trở thành bí mật sao?"
"Nhiễm Sương công tử cứu người có duy nhất một điều kiện, chính là hắn cam tâm tình nguyện. Chỉ cần hắn thấy thuận mắt, hắn mới bằng lòng ra tay cứu chữa."
"Nếu hắn không muốn cứu người, cho dù ngươi là quan to triều đình hay là minh chủ võ lâm, mặc ngươi có bao nhiêu núi vàng núi bạc, hắn không cứu nhất định không cứu."
"Nếu hắn muốn cứu người, dù ngươi là một tên khất cái, hắn liền cứu không công."
Cổ Lạc Nhi một tia hi vọng cuối cùng tuyên cáo tan biến.
Một nhân vật cá tính như vậy, không phải nàng có thể trông cậy vào được.
Đang lúc nói hăng say, đột nhiên phía hành lang truyền đến một tiếng ho nhẹ.
Mọi người quay đầu lại, chỉ thấy An Thụy đang đứng trên hành lang, vẻ mặt ngưng trọng nhìn bọn họ.
Đám tiểu thái giám vội vã đứng lên, thấp thỏm bất an cúi đầu xuống, thở mạnh cũng không dám thở ra.
Bọn họ đang là lúc trực, lại cùng Cổ Lạc Nhi ngồi nói chuyện phiếm, đây chính là phạm vào giới luật a.
Không biết An công công sẽ xử phạt bọn họ như thế nào.
Cổ Lạc Nhi thấy thế, vội vàng thay mọi người chịu trách nhiệm.
"An công công, là ta ra lệnh cho bọn họ ngồi xuống cùng ta nói chuyện phiếm, ngươi đừng trách cứ bọn họ, được không?"
An công công thấy Cổ Lạc Nhi cầu tình, lại biết rõ tính cách Cổ Lạc Nhi, biết nàng không thích xem trọng những thứ thế tục lễ nghi này, không tiện tiếp tục tranh cãi.
Hướng Cổ Lạc Nhi nói: "Vâng, nương nương."
Tầm mắt lại nhịn không được hung hăng trừng mắt nhìn mấy tiểu thái giám trước mặt một cái.
Cổ Lạc Nhi âm thầm lắc đầu, xem ra, từ nay về sau nàng phải tìm cơ hội thật tốt rửa não cho An Thụy.
Bằng không, hậu cung quản đến tử khí trầm trầm, một chút cũng không vui vẻ.
Hì hì cười nói: "An công công, ngươi cũng tới cùng chúng ta nói chuyện đi. Ngươi đối với tam đại công tử kia, có phải là biết rất nhiều hay không?"
An Thụy đối với Cổ Lạc Nhi cợt nhả, khuôn mặt rốt cuộc không cách nào hé ra được một tia nghiêm túc.
Gương mặt phóng khoáng, phủ lên tươi cười.
Đáp: "Hồi bẩm nương nương, kỳ thật nô tài biết cũng không nhiều lắm."
Cổ Lạc Nhi cười.
Thực ra, nàng cũng không phải muốn nghe ngóng chuyện của ba vị công tử kia, chỉ là muốn làm dịu không khí một chút thôi.
Mặt khác cũng là để mấy tiểu thái giám kia ổn định tâm tình.
Nàng không muốn vì mình, hại mấy người bọn họ bị phạt.
Đầu hành lang, lại truyền đến một thanh âm nộ khí trùng thiên. (giận dữ ngút trời.)
"Ngươi quả thực rất rảnh rỗi sao? Lúc nào cũng Tam công tử dài Tam công tử ngắn, ầm ĩ muốn chết biết không?"
Tất cả mọi người bị thanh âm này dọa cho sợ tới mức hồn lìa khỏi xác.
Trời ạ, Hoàng thượng ân cần đáng kính của bọn hắn, Hoàng thượng cho tới bây giờ chỉ biết đến lấy ngủ làm vui, khi nào tính tình lại phát sinh như vậy?
Còn có còn có, hắn khi nào một mạch nói qua nhiều lời như vậy?
Thanh âm còn lớn như vậy.
Hắn không hiềm mệt hay sao?
Tiên phi nương nương thật là có bản lĩnh a, chỉ mong hoàng thượng sẽ không làm khó nàng.
Cổ Lạc Nhi cũng kinh ngạc "Oa" một tiếng.



Chương 42: Lại bị trêu cợt.
Coi hai ngày nay quan sát hắn, Đông Phong Túy nói chuyện từ trước đến nay lười biếng , cho dù tức giận, cũng chưa bao giờ phải hiện ra ngoài mặt.
Hôm nay mặt trời mọc hướng tây sao?
Thú vị thú vị.
Chớp mắt vừa nhìn, thấy Đông Phong Túy đang đứng trên hành lang, bạch y tung bay, tuấn mỹ vô song.
 Cổ Lạc Nhi suýt nữa nhìn đến ngẩn người, may là nộ khí trên mặt Đông Phong Túy đem thần chí của nàng kéo lại.
Nàng mới không sợ hắn a, vài bước đã nhảy đến trước mặt Đông Phong Túy.
Nhìn lên trên, nhìn xuống dưới, trong miệng kinh hô.
"Oa, Hoàng thượng, ngươi nhất định nên đi lại đi lại nhiều hơn, ngươi như thế này, so với chỉ nằm một chỗ soái hơn, khốc hơn. Theo ta thấy, ngay cả Tam đại công tử cộng lại cũng đều kém ngươi." (khốc: tàn bạo)
Nghe được câu nói sau cùng, thần sắc trên mặt Đông Phong Túy cuối cùng hòa hoãn một chút.
Vốn định hung hăng trừng Cổ Lạc Nhi một cái, rồi hảo hảo nói móc nàng vài câu.
Cuối cùng ngại mệt mỏi nhiều, chỉ nhẹ nhàng "Hừ" một tiếng.
Xoay người, liền muốn đi vào trong phòng nghỉ ngơi.
Hôm nay, hắn đã làm quá nhiều chuyện.
Cần phải nghỉ ngơi gấp.
Mới quay người lại, đã nghe thấy Cổ Lạc Nhi nho nhỏ tiếng nói thầm.
"Đáng tiếc, ta chưa thấy qua Tam công tử, ai biết nếu so sánh rốt cục ai đẹp nhất đâu. Nếu như có thể tận mắt nhìn bọn hắn thì tốt rồi."
Đông Phong Túy trên mặt cứng lại.
Lấy tốc độ từ trước đến nay chưa có quay người lại, hướng Cổ Lạc Nhi quát: "Ngươi lừa gạt trẫm?"
Thanh âm cũng là lớn nhất từ trước đến nay, trước nay chưa từng kịch liệt như thế.
Đúng vậy đúng vậy, hắn vậy mà lại trúng bẫy của nàng.
Nàng căn bản chưa thấy qua Tam công tử, mà ngay cả danh hào Tam công tử này cũng là vừa mới nghe được hôm nay.
Hắn lại tin lời nói xằng của nàng, tin tưởng nàng nói, lời bịa đặt Tam công tử cộng lại so ra vẫn kém xa hắn.
Cổ Lạc Nhi bị sát khí trong mắt của hắn làm cho lùi lại phía sau một bước dài, lấy lại bình tĩnh.
Kêu to oan uổng.
"Hoàng thượng, nào có chuyện đó. Ta không có lừa ngươi, ngươi thật sự là người đẹp nhất trong đó mà ta đã thấy. Bằng không, làm sao ta có thể nhiều lần bị ngươi mê hoặc như vậy?"
Đông Phong Túy suy nghĩ, cũng có đạo lý.
Hắn thật sự là đã nhiều lần khiến Cổ Lạc Nhi mê man thất thần.
Đông Phong Túy bắt đầu nhẹ nhõm, cơn giận đối với Cổ Lạc Nhi tạm thời biến mất.
Cổ Lạc Nhi thấy thế, không dám tiếp tục lưu lại, xoay người liền chạy về phía Cầm Sắt điện.
"Hoàng thượng, ta đi đây, ngươi ngủ đi nha. Bye bye."
Tay hướng về sau quơ quơ, người trong chớp mắt bèn chạy xa .
Đã nhìn không thấy Cổ Lạc Nhi nữa, Đông Phong Túy lúc này mới tỉnh ngộ lại, nha đầu kia vừa rồi lại chơi chữ với hắn.
Cái gì mà gọi là nam nhân đẹp nhất trong số đó?
Nàng căn bản là từng thấy qua Tam công tử, không phải sao?
Nói đi nói lại, nàng vẫn là đang lừa gạt hắn.
Đông Phong Túy hít sâu một hơi lớn.
An Thụy phập phồng lo sợ nhìn hắn, chờ đợi một rống như sét đánh giữa trời quang.
Hắn chính là hiểu rõ Đông Phong Túy, đừng nhìn bình thường hắn lười, không thích phát giận, cũng đừng trêu chọc làm hắn nóng nảy.
Nếu muốn trêu chọc đến nóng nảy, con thỏ cũng biết cắn người, tượng đất cũng có tính năng của đất, không phải sao?
An Thụy chờ đợi, chờ đợi.
Mấy tiểu thái giám thấy tình thế không ổn, cũng nín thở yên lặng chờ đợi, chờ đợi.
 (OMG, chết với cái hoàng cung này mất )
Không ngờ, qua thật lâu , Đông Phong Túy lại ung dung đem một hơi nhả ra, xoay người, nhẹ nhõm đi vào trong phòng.
Hắn có gì mà phải tức giận?
Chẳng qua là mấy nam nhân chưa thấy qua mặt, hắn đây là vì sao mà ăn dấm chua?
Gì?
Ghen?
Hừ hù, hắn mới không có a, hắn chẳng qua là không thích bị Cổ Lạc Nhi ầm ĩ đến lúc hắn ngủ thôi.
Nhưng trong lòng vì sao mà lúc nào cũng rầu rĩ, rất không thoải mái?
Chưa bao giờ không thoải mái như vậy.
Đừng nói Đông Phong Túy, An Thụy cùng mấy tiểu thái giám trong lòng cũng rầu rĩ, cực không thoải mái.
Hoàng thượng đây không phải là đang dày vò người sao?
Bọn họ vừa rồi hết sức kìm nén , chờ bạo phát của hắn, vậy mà hắn cứ như vậy ngừng công kích, không phụ lòng bọn họ sao?
Muốn phát hỏa liền thống thống khoái khoái mà phát chứ sao.
Thường xuyên kìm nén, sẽ kìm nén thành nội thương nha.
Buổi chiều, Cổ Lạc Nhi ở trong Cầm Sắt điện mân mê hẳn một buổi chiều.
Nàng đóng cửa, không ai biết nàng ở bên trong đã làm những gì.
Chỉ nghe thấy thanh âm đinh đinh đang đang không ngừng từ trong phòng truyền ra.
Thanh âm đinh đinh đang đang giằng co một buổi chiều, đương nhiên, không thể tránh né cũng phải truyền đến Chủ điện.
May là Đông Phong Túy vì để có một điều kiện an tĩnh trong lúc ngủ, cố ý sai người đem cửa sổ đặc biệt gia công cách âm.
 (ha ha.. cái từ cách âm này là Diễm mỗ tự chêm vào cho nó sinh động nhé ^^)
Tác giả: Đông Phong Túy kỳ thật hắc hắc không nói cho các ngươi trước đâu.



Chương 43: Lại bị trêu cợt 2
Hữu hiệu ngăn cản tạp âm bên ngoài lại.
Bằng không, hắn có thể ngủ ngon được sao?
Không làm cho toàn bộ hỏa trước bạo phát ra mới là lạ.
Giữa trưa làm vậy, nếu không phải tiếng động của Cổ Lạc Nhi quá lớn, kỳ thật là truyền không vào bên trong.
Đông Phong Túy ở trong phòng thoải mái dễ chịu nằm đến giữa chiều, đến khi dương quang tà tà chiếu vào hậu viên, hắn để cho người làm sắp xếp giường ngủ ngay ngắn, đi tới hậu viên.
Khí trời quang đãng như vậy, đúng là thời điểm hậu viên đẹp nhất.
Ở trong phòng ngây người nửa buổi chiều, vừa lúc ra ngoài hít thở không khí, thưởng thức cảnh đẹp.
Há lường được vừa mới tại giường ngủ nằm xuống, liền thấy Cổ Lạc Nhi ôm chiếc đàn cổ, cũng vui sướng đi tới hậu viên.
Thi Vũ Lộng Tình đi theo phía sau nàng, trong tay ôm một chiếc tỳ bà có hình dạng gì đó, nhìn kỹ lại không phải tỳ bà.
Đông Phong Túy thần kinh dựng lên, nàng tới làm gì?
Hắn có dự cảm rất mãnh liệt, nàng chủ động qua đây chính xác không có chuyện tốt.
Cổ Lạc Nhi cười hì hì đi đến trước mặt Đông Phong Túy, không khách khí ở trước giường ngủ kéo ra một cái ghế, đem đàn cổ trong tay đặt trên bàn trước mặt.
"Hoàng thượng, người còn chưa ngủ a? Lạc Nhi đàn cho người một khúc đi, thôi miên khúc." (khúc hát ru)
Đông Phong Túy bản năng đã nghĩ cự tuyệt.
Nàng có thể có hảo tâm như vậy?
Mới là lạ.
Nhưng mà, lời của hắn còn chưa ra khỏi miệng, ngón tay nhỏ nhắn của Cổ Lạc Nhi đã ở trên dây đàn gảy vài cái.
Tiếng nhạc thanh nhã, giống như thanh tuyền róc rách chảy qua nội tâm, khiến lời nói trong miệng hắn nuốt trở về.
Đông Phong Túy kinh ngạc nhìn Cổ Lạc Nhi.
Thật không nghĩ tới, nàng còn có bản lĩnh như vậy.
Khúc này hắn chưa từng nghe qua, êm tai nói không nên lời, rất có ý cảnh.
Cổ Lạc Nhi thấy nét mặt của hắn, trong nội tâm đắc ý.
Nàng tiếp theo liền gảy khúc《 Cao sơn lưu thủy 》, sẽ khiến Đông Phong Túy chấn động. (Cao sơn lưu thủy: Tri âm tri kỳ)
Biết cổ nhân đều yêu thích luận điệu này, nàng hai ngày này cũng không phải là bạch ngốc, đã điều tra không ít phong tục dân tình a.
Hắc hắc, trước hợp ý, từ từ giải quyết khẩu vị Đông Phong Túy.
Nhớ ngày đó, nàng đã làm gái ngoan bao nhiêu năm a.
Bốn tuổi học đàn, năm tuổi học vũ đạo, sáu tuổi học vẽ tranh. . . . . .
Không ngừng mà học, không ngừng mà luyện, không ngừng mà thi cấp.
 (thi cấp: nguyên văn là khảo cấp, ý: thi lên từng cấp.)
Khổ cực mười mấy năm, cuối cùng cũng có chút hồi báo nho nhỏ .
Xem ra, làm gái ngoan cũng không phải không đúng tý nào.
Tiếc là, nàng chưa từng học qua các loại quyền thuật.
Bởi vì lão cha lão mẹ nói, con gái trong nhà, động đao múa kiếm không có dáng vẻ gì.
Quan trọng nhất là, không chỗ hữu dụng.
Có thời gian luyện võ, không bằng luyện từ nhiều hơn.
Nếu sớm biết nàng sẽ xuyên qua thời không này , nói cái gì nàng cũng phải tập luyện võ thuật.
Cổ Lạc Nhi chỉ gảy nho nhỏ một đoạn, liền dừng tay.
Hỏi: "Hoàng thượng, thích không? Nếu thích Lạc Nhi liền đàn cho người nghe."
Đông Phong Túy cảnh giác hỏi: "Ngươi vì sao lại muốn gảy đàn cho trẫm nghe?"
Cổ Lạc Nhi mặt không đổi sắc tim không đập đáp: "Hi vọng Hoàng thượng cao hứng, có thể để ta đến nơi khác trong cung đi dạo, không cần phải luôn đứng ở trong Tử Tiêu Cung."
Lời của nàng vô cùng thành khẩn, lý do cũng thập phần hợp lý.
Đông Phong Túy mặc dù vẫn mang nghi hoặc, nhưng cũng không cách nào phản bác nàng.
Miễn cưỡng nói: "Biết kết cục chọc giận trẫm rồi?"
Cổ Lạc Nhi càng thêm thành khẩn nói: "Biết ạ. Hoàng thượng, người thích nghe ta gảy đàn, đúng không?"
"Ừ."
Đông Phong Túy không thể không thừa nhận, hắn thật sự rất thích nghe thủ khúc mà Cổ Lạc Nhi vừa gảy.
"Vậy, Hoàng thượng, ta gảy nhiều bài hơn cho người nghe, được không?"
Đông Phong Túy không lên tiếng.
Hắn đang tìm kiếm chủ ý đánh đàn của Cổ Lạc Nhi là gì.
Cổ Lạc Nhi hé miệng cười, từ từ cầm dây đàn, bắt đầu lại từ đầu gảy khúc Cao sơn lưu thủy.
Thủ khúc này nàng từ nhỏ đến lớn, không biết đã luyện đến bao nhiêu lần.
Bởi vậy không phí sức gảy lên một chút, như nước chảy mây trôi.
Đông Phong Túy tà tà nằm ở trên giường ngủ, nhìn Cổ Lạc Nhi trước mặt.
Nắng chiều từ sau lưng nàng chiếu tới, sợi tóc của nàng phiếm ra sắc kim đỏ kỳ dị.
Trán cụp xuống, bàn tay trắng nõn thon dài.
Đã không còn vẻ hoạt bát tinh quái ngày thường, mà thêm nhiều chút điềm tĩnh cùng thanh nhã.
Mặc dù mặc trên người Bố y, nhưng một chút cũng không làm mờ đi lệ sắc cao nhã của nàng.
Tiếng đàn trong tai cùng người trước mắt hòa vào làm một.
Đông Phong Túy thấy có chút sững sờ.
Được một hồi, Đông Phong Túy mới miễn cưỡng thu lại tâm trạng, nhắm mắt lại, chuyên tâm thưởng thức khúc thanh.
Hắn không thể tiếp tục nhìn, nhìn nữa, hắn sẽ mất đi chính mình.
Đem tâm của mình thất lạc trên người một tiểu nha đầu luôn chỉnh hắn, kia làm sao có thể?
Đông Phong Túy hai mắt nhắm nghiền, nhưng bóng dáng của Cổ Lạc Nhi lại luôn lay động trước mắt.
Nàng từ giữa không trung rơi xuống, rơi xuống trên người của hắn.
Hắn lại không bị nàng đè đau.
Dường như nàng là một tiên tử, khẽ phiêu phiêu trong không trung bay xuống dưới, mềm mại như lông vũ bám vào trên người hắn.
Một cảnh thời niên thiếu đã qua lại hiện lên ngay trước mắt.
Mạn thiên hoa vũ tung bay, một bộ bạch sa trên không trung phiêu vũ.
Thanh âm Tiên nhạc kia lại vang vọng bên tai.
"Đông Phong Túy, một ngày nào đó sau khi ngươi lớn lên, sẽ có một Tiên tử đến bên cạnh ngươi."
Từ đó, hắn bắt đầu chờ đợi.
Dằng dặc chờ đợi.
Chờ đợi như vậy, liền chờ hơn mười năm.
Ngày đó, hắn nằm ở dưới tàng cây Hạnh hoa nở đầy bông phấn trắng.
Hắn cũng chưa ngủ, hắn đang nhìn cánh Hạnh hoa.
Cánh hoa sắc phấn trắng, trong gió rung động, làm cho người ta trìu mến.
Chúng giống một đám tinh linh đáng yêu, những tinh linh vây quanh tiên tử của hắn.
Thiên không bỗng nhiên sáng lên một vùng bạch quang, bạch quang rất kỳ lạ, sáng ngời nhưng không chói mắt.
Bên trong bạch quang, vang lên một tiếng thét chói tai.
Tiếng thét một mạch trượt xuống, rốt cục ngừng trước người hắn.
Là tiên tử của hắn tới rồi sao?
Đông Phong Túy kích động nhìn người đang ngồi trên hắn.
Nhưng là, sau khi hắn thấy rõ ràng, vui sướng cùng hưng phấn ban đầu lập tức hóa thành thất vọng tràn đầy.
Này xem là tiên tử gì?
Tiên tử hẳn là trường y lay động, hẳn là ưu nhã thong dong, hẳn là cơ trí tuyệt mỹ.
Mà ngồi nữ tử ngồi trên người hắn này, đỉnh đầu lộn xộn tóc dài, ánh mắt mơ hồ, toàn thân trên người lại càng mặc y phục chẳng ra cái gì.
Bộ dáng cũng vẫn coi là mỹ mạo, nhưng hoàn toàn bị mơ hồ cùng trì độn của nàng phá hủy.
Có lẽ, nàng là nha đầu tiên tử phái tới mở đường?
Càng có lẽ, Đông Phong Túy không có ý tốt mà nghĩ, nhìn hình dáng nàng té xuống tới chật vật, nói không chừng đã phạm phải cái gì, bị tiên tử cho một đạp bay xuống .
A, không, tiên tử của hắn thật sự nhã nhặn, sẽ không thể đạp người.
Ừ, nàng chỉ cần tay ngọc gảy nhẹ, khai triển phép thuật, sẽ đem người giáng xuống trần gian.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
XtGem Forum catalog